Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

BÀI HỌC CUỘC SỐNG CỦA CHÀNG TRAI 30 TUỔI

Năm nay tôi gần 30 tuổi. Trong suốt hành trình 30 năm, tôi đã học được rất nhiều điều. Dưới đây là những bài học cuộc sống quan trọng mà tôi đúc kết được sau 30 năm.
bài học cuộc sống, kỹ năng sống
Chàng trai 30 tuổi Joshua Fields Millburn
1. Chúng ta cần có tình yêu.
Chắc hẳn bạn đã từng nghe câu nói: “Được yêu rồi mất mát còn hơn là chưa bao giờ được yêu”. Tôi biết, những câu nói như thế này nghe có vẻ nhạt nhẽo và lý thuyết. Nhưng đó lại là sự thật. Chúng ta cần tình yêu ngay cả khi nó có thể làm trái tim ta tan nát. Bởi vì khi có tình yêu, cuộc sống của chúng ta mới có ý nghĩa.
2. Tình yêu thôi là chưa đủ.
Mặc dù chúng ta cần tình yêu, nhưng chỉ có tình yêu thôi thì không đủ để tồn tại. Chúng ta phải có những hành động cụ thể để thể hiện cho người khác biết là chúng ta quan tâm và yêu quý họ.
3. Hạnh phúc là thứ không thể mua bán.
Chúng ta không thể mua hạnh phúc. Nghe có vẻ sáo rỗng khi nói ra điều này, nhưng chúng ta đi tìm kiếm những lối đi, những kệ hàng, những trang web trên eBay là để tìm kiếm thứ gì đó khác, thứ để lấp đầy khoảng trống. Nhưng chúng ta không thể lấp đầy khoảng trống bằng vật chất.
Việc mua sắm chỉ xoa dịu chúng ta trong giây lát. Điều tệ nhất là nó sẽ hủy hoại cuộc sống của chúng ta, khiến chúng ta trống rỗng và chán nản, thậm chí là cô đơn hơn, cô đơn giữa đống vật chất. Sự thật là tất cả chúng ta đều sẽ chết và việc chất đống của cải vào quan tài cũng sẽ không giúp chúng ta thoát khỏi số phận này.
4. Trước đây tôi nghĩ rằng mình thành công vì có một công việc với mức lương lên tới 6 con số - điều mà bạn bè và gia đình tự hào về tôi. Tôi từng nghĩ rằng một ngôi nhà có nhiều phòng ngủ sẽ giúp tôi trông thành công hơn, những chiếc xe hơi sang trọng, những bộ quần áo hàng hiệu, đồng hồ đẹp, tivi màn hình lớn và tất cả những thứ hấp dẫn của thế giới vật chất… cũng thế. Tôi mua tất cả và tôi chắc rằng mình vẫn không cảm thấy thành công, ngược lại tôi thấy chán nản. Tôi lại càng mua sắm nhiều hơn. Và khi mua sắm không giải quyết được gì, tôi biết rằng phải làm điều gì đó với cuộc đời mình, tôi phải ngừng sống dối trá và bắt đầu sống với ước mơ của mình.
5. Bạn phải thay đổi
Tôi biết rằng bản thân muốn thay đổi cuộc sống. Tôi biết mình không hạnh phúc, không thỏa mãn. Tôi biết mình không tự do, không tự do thực sự. Vấn đề là tôi biết hết những điều này về mặt lý trí, chứ không phải mặt cảm xúc. Tôi không có cảm giác là mọi thứ phải thay đổi. Tôi biết thay đổi là đúng đắn nhưng thay đổi không phải là điều tôi bắt buộc phải làm, vì thế nó đã không xảy ra.
Tôi tin rằng khi bạn có động lực, bạn sẽ hành động. Vì thế, một quyết định chưa phải là quyết định thực sự cho tới khi đó là điều bắt buộc bạn phải làm. Một khi những điều “nên làm” trở thành “phải làm”, thì bạn sẽ đưa ra quyết định thực sự.
6. Phát triển và cống hiến là ý nghĩa của cuộc sống.
bài học cuộc sống, kỹ năng sống
Tôi cho rằng cách tốt nhất để sống ý nghĩa rất đơn giản: liên tục phát triển như một cá nhân và cống hiến cho xã hội một cách ý nghĩa. Đó là ý nghĩa cuộc sống của tôi.
7. Sức khỏe quan trọng hơn chúng ta nghĩ.
Không có sức khỏe thì không có gì quan trọng. Tôi đã mất một năm rưỡi để giảm 31,5 cân. Đó là cách đây 7 năm và bây giờ tôi vẫn đang tiếp tục giảm. Năm nay tôi 30 tuổi và tôi đang có một hình thể đẹp nhất từ trước đến giờ.
8. Những kỷ vật không quan trọng như chúng ta nghĩ.
Mẹ tôi qua đời năm 2009. Đó là khoảng thời gian vô cùng khó khăn trong cuộc đời tôi, nhưng nó cũng giúp tôi nhận ra nhiều điều về ý nghĩa không cần thiết của những kỷ vật. Tôi nhận ra rằng tôi có thể giữ những kỷ niệm về bà mà không cần đến những kỷ vật đó, rằng tôi không cần tới kỷ vật của mẹ mình để nhớ về bà. Khắp mọi nơi đều có hình bóng của bà: trong cách mà tôi hành động, trong cách mà tôi đối xử với người khác, thậm chí là trong nụ cười của tôi.
9. Công việc không phải là nhiệm vụ.
Ít nhất là không đúng với tôi mặc dù nó chiếm nhiều nhất thời gian của tôi.
10. Tìm ra niềm đam mê rất quan trọng.
Niềm đam mê của tôi là viết. Có thể bạn biết đam mê của bạn là gì, có thể không. Hãy làm điều đó cho chính bản thân mình, nó sẽ thay đổi mọi thứ.
Bài viết của Joshua Fields Millburn.
  • Nguyễn Thảo(Theo Minimalists)
  • ĐỖ VĂN ĐẠI sưu tầm từ Vietnamnet

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

7 ĐIỀU CẦN LÀM ĐỂ GIÚP CON TỰ TIN - ỨNG XỬ VĂN MINH

giup-con-tu-tin-ung-xu-van-minh-bi-quyet-lam-cha-me-song-dep-lam-chu-ban-than-cam-xuc.jpg

(By Ailien Tran) Mình quan sát và thường xuyên thấy cảnh cha mẹ Việt Nam ép con chào hỏi người lớn khi đi ra đường. Khi ép con nói chuyện với khách không được thì chê bai ngay tại chổ. 

Thường xuyên như vậy thì con sẽ bị ám ảnh cái khó chịu của bị ép buộc và chê bai, và bé sẽ ngày càng nhút nhát khi đi ra ngoài và gặp người lạ.

1- KHÔNG ép con chào hỏi

2- Khi rãnh rỗi hãy giải thích cho con lễ nghĩa là nét đẹp của văn hóa, và con người hơn con vật ở chỗ chúng ta biết giao tiếp và có văn hóa

3- Hỏi con "thế con có muốn làm người văn minh không?"

4- Nếu bé nói "không" thì khi gặp khách xin lỗi khách "Xin lỗi, tôi đã giải thích & thuyết phục nhưng con tôi chưa có ý thức chào hỏi, mong chị/anh tha thứ"

5- Tiếp tục kế chuyện, đọc sách, xem phim để chỉ cho bé thấy ích lợi của chào hỏi

6- Khi bé đồng ý và muốn là người văn minh thì hỏi bé "thế con muốn bố mẹ hỗ trợ không?" Nếu bé gật đầu thì nói "vậy mỗi lần gặp khách, bố mẹ chào trước rồi con chào theo lời bố mẹ nhé"

7- Nếu mình làm như vậy mà bé không làm theo thì TUYỆT ĐỐI KHÔNG CHÊ BAI, hãy khuyến khích "KHÔNG SAO, LẦN SAU CON SẼ LÀM ĐƯỢC MÀ"

Người ta chỉ làm cái gì người ta thấy thích thú và có lợi cho chính họ thôi. Mưu cầu hạnh phúc là nhân quyền căn bản. Hãy tôn trọng hạnh phúc của con, và từ đó giúp bé vui vẻ và giao tiếp tốt.

Sưu tầm từ bài chia sẻ của Th.s Trần Thị Ái Liên

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

3 NGUYÊN TẮC ĐỂ CÓ BỮA ĂN BÌNH AN VÀ HẠNH PHÚC TRONG GIA ĐÌNH

Những quy tắc dành riêng cho cha mẹ:
  • Ăn cùng nhau thường xuyên,
  • Tắt TV, vặn nhỏ nhạc,
  • Bật máy trả lời tự động.
Mỗi phần của cuốn sách này có một đoạn về các cách thức tại bàn ăn, bởi vì ăn uống lịch sự là một trong những kỹ năng phức tạp nhất và ít tự nhiên nhất mà trẻ em cần nắm vững. Nhưng không chỉ trẻ em mà còn có nhiều điều cha mẹ cũng cần làm theo. Chúng tôi cung cấp một sự sắp đặt, một môi trường có thể giúp việc học hỏi của trẻ khả thi. Đó là:
1/Ăn cùng nhau thường xuyên
Tôi biết rằng những thời gian biểu cực kỳ phức tạp và việc cả nhà quây quần bên bàn ăn lúc 6h30 tối mỗi ngày đã chỉ còn trong quá khứ. Mặc dù vậy, bạn không thể dạy cho trẻ các cách thức ăn uống nếu bạn không cùng ngồi ăn với trẻ. Và trẻ sẽ không bao giờ hiểu các bữa ăn là thời gian giao tiếp xã hội trừ khi bạn dùng các bữa ăn theo cách đó. Ít nhất vài lần trong tuần (tất nhiên càng nhiều càng tốt), cả gia đình nên ăn cùng nhau. Có thể đó là bữa sáng cuối tuần hoặc tối thứ 6 với đồ ăn sẵn. Điều quan trọng là bạn phải tạo ra một môi trường như vậy.
2/Tắt TV, vặn nhỏ nhạc
Điểm mấu chốt là cả gia đình nên cùng giải trí cho nhau trong suốt bữa ăn. Nếu bạn gặp khó khăn trong việc bắt đầu việc trò chuyện, hãy hỏi từng người về những việc vui mà họ có trong ngày. Sự nhiệt tình sẽ phá vỡ sự nhạt nhẽo, buồn chán trong bữa ăn.
3/Bật máy trả lời tự động
Nếu bạn đã vượt qua tất cả các rắc rối để dành thời gian cho gia đình thì tại sao lại để cho một ông huấn luyện viên Little League phá hỏng, cắt ngang nó? Hãy để máy tự động nhận cuộc gọi và vặn nhỏ âm lượng của điện thoại để không bị cám dỗ đi nghe máy. Việc giúp trẻ hiểu rõ giá trị giao tiếp của mỗi bữa ăn là bước đầu tiên để hình thành những thói quen bên bàn ăn đúng đắn.
(Trích từ "Elbows off the Table, Napkin in the lap, No Video Games During Dinner, The Modern Guide to Teaching Children Good Manners của Tác giả Carol McD. Wallace, Nhà xuất bản St. Martin Press, New York 1996")

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

MỘT SỐ KỸ NĂNG BÉ ĐẠT ĐƯỢC THEO ĐỘ TUỔI

Theo từng độ tuổi, các kỹ năng của bé cũng dần phát triển thông qua các trò chơi.
1. Kỹ năng sử dụng bút chì màu
12 tháng: Bé có thể cầm một chiếc bút chì có thân lớn với cả bàn tay hoặc với ngón tay cái và các ngón trỏ, ngón giữa rồi di di bút trên giấy.
18 tháng: Khi thấy mẹ vẽ, bé sẽ bắt chước theo mẹ.
Hoc-to-mau-ky-nang-song-cho-tre-em.jpg
24 tháng: Bé vui thích cầm bút chì màu với một mảnh giấy và nghuệch ngoạc theo ý mình.
36 tháng: “Tài năng” nghệ thuật của bé bắt đầu “cất cánh”. Bé có thể tô màu theo một hình tròn, một hình vuông, tô hình người với các bộ phận trên cơ thể. Bé cũng có thể nhận diện được 3-4 màu sắc và biết tô chữ in hoa.
2. Kỹ năng chơi khối hình
12 tháng: Bé phát hiện ra mình có thể gây tiếng ồn bằng cách đập hai khối hình với nhau. Bé cũng thích phá đổ các hình tháp được dựng lên từ những khối hình.
18 tháng: Bé biết khéo léo xếp chồng các khối hình lên nhau. Bé có thể xếp cân bằng 2-3 khối hình lên một khối hình làm nền.
24 tháng: Thể chất tốt hơn nên các vận động tinh của bàn tay bé cũng khéo hơn. Bé có thể thành thạo xếp 4-7 khối hình chồng lên nhau mà không đổ. Bé còn biết xếp các khối theo phân loại màu sắc hoặc có thể liên tưởng một khối vuông là vật gì khác, ví dụ ôtô hay tàu hỏa.
36 tháng: Bé bây giờ có thể tạo ra nhiều thứ từ các khối hình và bằng sức tưởng tượng của mình, chẳng hạn lâu đài, cầu cống, đường hầm...
3. Kỹ năng ghép hình
12 tháng: Ở tuổi này, bé vui chơi với những miếng ghép bằng cách làm lộn xộn trên sàn. Bé cũng có thể dùng ngón tay cái và ngón tay trỏ để nhấc miếng ghép ra khỏi khuôn hình.
18 tháng: Với sự giúp đỡ của cha mẹ, bé có thể đặt một miếng ghép lớn vào ô tương ứng.
choi-cung-con-tro-choi-phat-trien-tri-tue-ky-nang-song-cho-tre-em.jpg
24 tháng: Bé có thể đặt đúng 3 miếng ghép đơn giản.
36 tháng: Các kỹ năng giải quyết vấn đề của bé được nâng cao. Bé có thể đặt đúng 8 miếng ghép cơ bản.
4. Kỹ năng chơi bóng
12 tháng: Bé có thể ngồi trên sàn và lăn bóng qua – lại với bạn. Bé thậm chí có thể ném bóng, mặc dù chưa có mục tiêu hay mục đích cụ thể.
18 tháng: Các thao tác chơi với bóng của bé “chuyên nghiệp” hơn, ví dụ bé thích ném bóng cho mẹ rồi khi mẹ ném lại, bóng rơi xuống, bé sẽ chạy theo bắt bóng. Lúc này, bé cũng đủ nhận thức để phân biệt một quả bóng ngoài thực tế và một bức ảnh (tranh) có hình quả bóng.
24 tháng: Thể chất tốt khiến bé hào hứng hơn khi chơi với bóng. Bé biết đá bóng.
36 tháng: Cuối cùng, bé cũng có thể bắt được một quả bóng to. Bé cũng đã có thể đá bóng tới một mục tiêu nhất định.
5. Kỹ năng chơi nhạc cụ
12 tháng: Bé đập mạnh bất kỳ thứ nhạc cụ nào bé có trong tay từ trống, đàn piano tới các loại nhạc cụ đồ chơi khác.
18 tháng: Bé thích vỗ tay theo nhạc nhưng chớ vội mong bé có khả năng cảm thụ tinh tế với âm nhạc.
tri-tue-cam-xuc-tam-loai-tri-thong-minh-be-phat-trien-qua-vui-choi.jpg
24 tháng: Bé biết tạo ra những tiếng kêu du dương từ piano đồ chơi, đánh một cái trống hoặc rung (lắc) một loại nhạc cụ nào đó.
36 tháng: Nếu bé quan tâm tới âm nhạc thì bạn có thể bắt đầu xem xét tới việc cho bé tham gia một lớp học nhạc.
Theo Tri thức trẻ

10 BÍ QUYẾT ĐỂ TRONG NHÀ KHÔNG CÓ TIẾNG MẮNG TRẺ

Làm thế nào để kiểm soát sự tức giận của bản thân trước cảnh con làm đổ sữa ra bàn, con để quên ba lô khi đi học, hay con quên làm việc nhà?
Dưới đây là những cách đơn giản nhưng hiệu quả giúp phụ huynh giữ được bình tĩnh và tránh la mắng trước sai sót của trẻ:
1. Chuẩn bị sẵn sàng từ trước
Với hầu hết hoạt động liên quan đến trẻ, từ đưa đến trường mỗi sáng đến việc về thăm nội ngoại vào các ngày nghỉ lễ, điều tốt nhất bạn nên làm là chuẩn bị sẵn sàng từ trước. “Thông thường thì vấn đề nằm ở chỗ mọi người đều cần nhiều thời gian hơn”, tiến sĩ Eileen Kennedy-Moore, chuyên gia tâm lý và là đồng tác giả của cuốn Smart Parenting for Smart Kids đến từ Mỹ chia sẻ
Để giải quyết vấn đề này, hãy chuẩn bị cho bản thân sẵn sàng trước. Bằng cách đó, bạn không phải vừa trang điểm hoặc vừa tìm chìa khóa xe vừa thúc giục và hướng dẫn trẻ. Hãy dán danh sách những việc trẻ cần làm và thời điểm phải làm trên cửa phòng ngủ của trẻ để các bé dễ dàng tuân theo.
ky-nang-nuoi-day-con-ky-luat-khong-nuoc-mat-bi-quyet-thanh-cong-song-tich-cuc-binh-an.jpg
Ảnh: moms.popsugar.com.
2. Điều chỉnh kỳ vọng
Bạn có thể bảo với con trai đang ở tuổi mẫu giáo dọn dẹp phòng chơi mỗi ngày. Và 5 ngày đầu tiên thì cậu bé làm đúng lời dặn, nhưng sang ngày thứ 6 thì quên mất. Đó là bởi vì con bạn còn quá nhỏ chứ không phải bé cố tình tỏ ra chống cự, tiến sĩ Kennedy-Moore chia sẻ. Chính vì thế, việc bạn la mắng con trong tình huống này sẽ không mang lại hiệu quả.
Hơn ai hết, bạn là người hiểu rõ nhất khả năng của con, cho nên hãy đặt kỳ vọng phù hợp hoặc hơn một chút so với khả năng của con. Ví dụ, với con trai 5 tuổi bạn không nên yêu cầu sắp xếp sách và truyện của cậu bé gọn gàng trên giá mà chỉ nên đề nghị con không để chúng vương vãi trên sàn mà thôi.
3. Là một tấm gương tốt
Lần đầu tiên bạn nghe thấy con trai 10 tuổi la mắng em gái (đặc biệt khi cậu bé sử dụng chính những từ ngữ mà bạn thường sử dụng) thì cần hiểu rằng người đầu tiên và quan trọng nhất trẻ nhìn vào để học giao tiếp chính là bạn, Vicki Hoefle, chuyên gia về nuôi dạy con cái (Mỹ) chia sẻ. “Một ngày nào đó, trẻ sẽ nói với bạn theo cách mà bạn nói với trẻ”. Chính vì thế, hãy tự nhắc nhở bản thân phải làm gương cho con cái bằng cách sử dụng những từ ngữ và giọng điệu mang tính tôn trọng. Hãy thử âm thầm nhắc lại những gì bạn nói và sau đó tưởng tượng xem bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu trẻ nói như thế với bạn.
4. Đưa ra cảnh báo công bằng
Đôi khi khó có thể kiểm soát việc la hét, nhưng nếu bạn biết mình sắp mất bình tĩnh “thì hãy cho trẻ biết điều đó và bảo trẻ ra khỏi phòng trước tiên”, bà Hoefle khuyến khích. Điều này sẽ dạy cho trẻ về trách nhiệm cá nhân đối với lời nói và hành động của bản thân. Nó cho trẻ thấy rằng tất cả chúng ta đều có lúc có những cảm xúc mạnh mẽ, nhưng vẫn phải tôn trọng cảm xúc của người khác.
5. Chuyển hướng tập trung
Bạn giận sôi lên khi bước vào bếp và thấy những chiếc giày thể thao nằm rải rác trên sàn, bồn rửa đầy bát đĩa bẩn? Trước khi la mắng con, hãy làm bản thân xao lãng, bà Hoefle chia sẻ. “Hãy luôn chuẩn bị cho mình một số chiến lược hay đồ vật có thể giúp bạn bình tĩnh lại, ví dụ bóp chặt một quả bóng, nhai kẹo cao su, hay ngắm một bức ảnh gia đình mà bạn thích”. Làm như vậy sẽ dập tắt “nhu cầu” la hét tức thời của bạn và giúp bạn lấy lại sự kiểm soát.
6. Ghi nhớ vai trò bản thân
Khi dùng đến sự la hét là bạn đang tự mình đánh mất phần nào uy lực của bản thân. “Một người cha/mẹ la hét con cái nghĩa là anh ấy/cô ấy đã hạ thấp mình xuống ngang hàng với anh chị em hoặc bạn bè của con”, tiến sĩ Kennedy-Moore chia sẻ. Bạn không thể yêu cầu con tôn trọng bằng cách la hét chúng, nhưng bạn có thể nhận được sự tôn trọng bằng cách cư xử như người có trách nhiệm một cách bình tĩnh và có kiểm soát.
7. Tập thói quen nói nhỏ
Dù không hề tức giận nhưng đôi khi bạn vẫn thấy mình to tiếng với con cái. Nếu bạn tự luyện cho mình thói quen nói năng nhẹ nhàng hơn thì sẽ ít có xu hướng la mắng hơn, tiến sĩ Kennedy-Moore cho biết. Để làm được điều này, hãy cố gắng chỉ nói chuyện hay trao đổi thông tin với các thành viên gia đình khi bạn đang ở cùng phòng với họ mà thôi.
8. Suy nghĩ như một giáo viên
“Người giáo viên tốt nhất không tức giận trước các hành vi sai trái của trẻ mà coi đó là một cơ hội học tập”, tiến sĩ Kennedy-Moore chia sẻ. Vì thế, nếu con bạn bỏ quên hộp đựng kem trống không trong tủ lạnh hay để quần áo mốc meo trong máy giặt thì hãy tự hỏi bản thân: Con cần học điều gì và làm thế nào để dạy được con? Ví dụ, có thể cậu bé/cô bé cần một tờ giấy nhỏ dán ở cửa tủ lạnh để nhắc nhở những việc phải làm hay một tờ giấy ghi hậu quả của quần áo để lâu không giặt.
9. Lại gần
Bạn thấy mình đứng từ dưới hét vọng lên cầu thang hay hét qua sân? Điều đó sẽ khiến trẻ dễ dàng lờ tịt những gì bạn muốn truyền tải và sẽ tạo thành vòng tròn luẩn quẩn là bạn hét, trẻ lờ đi, và bạn càng hét to hơn. “Các bậc cha mẹ thường chia sẻ với tôi rằng: ‘Tôi nói điều đó đến 14 lần rồi mà thằng bé không hề nghe theo”, tiến sĩ Kennedy-Moore chia sẻ. “Nguyên nhân là thằng bé đã lờ đi không thèm lưu ý đến lời quát mắng của cha mẹ. Nếu bạn nói một lần mà trẻ không làm theo thì hãy lại gần chỗ trẻ, yêu cầu trẻ chú ý, nhìn thẳng vào mắt trẻ và nói kiên quyết nhưng nhẹ nhàng”, bà khuyến khích.
10. Tưởng tượng có “khản giả” chứng kiến
Nếu bạn la mắng con trong lúc cửa sổ nhà mở toang thì rất có khả năng người khác nghe thấy. Hãy nghĩ kỹ về điều này. Sẽ ra sao nếu sếp của bạn, người bạn thân nhất, hay bà của bạn đang ở trong phòng với bạn lúc đó, bà Hoefle chia sẻ. Liệu bạn có la hét như thế không? “Chúng ta thường đối xử với những người yêu thương tệ hơn so với người quen”, tiến sĩ Kennedy-Moore cho biết.
Thanh Mai (theo womansday)
Theo VnExpress

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

HỘI CHỨNG HIẾU ĐỘNG VÀ DỄ XAO NHÃNG CỦA TRẺ

Hấu hết trẻ đều có lúc trông như “hiếu động và lơ là” nhưng sự thật là sự lơ là và hiếu động là những dấu hiệu của hội chứng ADHD – rối loạn năng động, thiếu chú ý. Hội chứng chỉ xảy ra ở 1 đến 2 trẻ trong khoảng 20 trẻ dưới 12 tuổi. Trẻ bị hội chứng ADHD thường có biểu hiện thiếu tập trung, bốc đồng, hoạt động quá mức và không thể ngồi yên được. Chúng rất dễ bị xao nhãng, thường hành động 1 cách bốc đồng và gặp khó khăn trong việc tập trung khi lắng nghe hoặc theo dõi những sự kiện xảy ra quanh mình. Đồng thời chúng cũng gặp những vấn đề về giấc ngủ.
Đặc biệt khi con bạn đang chập chững biết đi, bạn có thể sẽ lo lắng khi sẽ có những biểu hiện của sự hiếu động nhưng nếu so sánh trẻ với những đứa bé khác ở cùng độ tuổi bạn sẽ nhận ra đó là biểu hiện thông thường của trẻ ở độ tuổi này. Ở vào giai đoạn từ 2 đến 3 tuổi trẻ thường rất hiếu động bốc đồng và thường dành thời gian cho việc tập trung rất ngắn. Tất cả trẻ đều trông có vẻ rất mau mắn và dễ bị sao nhãng. Ví dụ như khi chúng rất mệt hay rất hào hứng khi làm 1 việc gì đó đặc biệt hoặc trẻ lo đang lo lắng khi bị đặt ở 1 nơi lạ cùng những người lạ. Nhưng trẻ mắc hội chứng hiếu động thường có những biểu hiện hoạt động nhiều hơn dễ mất tập trung hơn và phấn kích hơn mức bình thường của những trẻ cùng lứa. Điều quan trong là những trẻ này trông có vẻ là không thể trật tự, im lặng được bất cứ ngày nào và thái độ của chúng sẽ tiếp diễn suốt những năm chúng đi học.
Mặc dù hầu hết với những trẻ hiếu động đều có trí tuệ bình thường, Chúng vẫn thường xuyên không biểu hiện tốt ở chương trình học. Đó là bởi chúng không thể tập trung hoặc theo dõi những chỉ dẫn ban đầu để hoàn thành bình thường. Chúng thường chậm hơn trong việc hình thành sự kìm chế tính bốc đồng và những cảm xúc của mình, Cũng như chậm hơn trong việc phát triển khả năng chú ý và tập trung. Khi ở độ tuổi thích hợp, chúng có xu hướng nói nhiều hơn, dễ bị xúc động, hay đòi hỏi, khó bảo và không tuân thủ mệnh lệnh hơn những đứa trẻ cùng tuổi. Hành vi của trẻ mắc hội chúng này thường sót lại sự không trưởng thành qua suốt thời thơ ấu và thời niên thiếu; chúng thường dẫn đến các rắc rối trong những việc mà chúng muốn làm ở nhà, ở trường và với bạn bè. Do không có được sự ủng hộ hay đối xử tử tế, trẻ bị hội chứng ADHD gặp khó khăn trong việc phát triển lòng tự trọng.
Hầu hết những trẻ bị hội chứng mất tập trung đều có các thành viên khác trong gia đình mắc căn bệnh tương tự, đó có lẽ là sự di truyền. Đôi khi triệu chứng có thể là vết tích còn sót lại của 1 căn bệnh về não hoặc sự cảm giác có hệ thống như viêm màng não, viêm não, hội chứng nhiễm độc còn của thai nhi hoặc trẻ bị đẻ non. Hầu hết trẻ bị hội chứng hiếu động thường không bị những căn bệnh nặng, tuy nhiên, hấu hết trẻ phải trải qua đau ốm để không có dấu hiệu hiếu động. Các bé trai thường có dấu hiệu mắc hội chứng ADHD nhiều hơn bé gái từ 2 à4 lần, không ai biết được nguyên nhân chính xác của sự khác biệt này.
Mặc dù đã có nhiều suy đoán rằng một số loại thực phẩm và chất phụ gia thực phẩm có liên quan đến ADHD, các nghiên cứu sâu rộng đã không chứng minh được có một sự liên quan đáng kể nào. trẻ em với những vấn đề này có xu hướng gợi ra sự tiêu cực, trừng phạt, và kiểm soát hồi đáp từ người lớn hoặc các bậc cha mẹ không thể hiểu được bản chất thật sự của tính hiếu động thái quá này. các trẻ em này, khi phải chịu sự chỉ trích nhiều, chỉ cảm thấy tiêu cực về mình.
bất kể các nguồn của sự hiếu động thái quá là gì, cách các vấn đề được nhận thức, hiểu, và giải quyết, và cách phụ huynh và giáo viên đáp ứng, có thể ảnh hưởng đến kết quả của đứa trẻ. bậc cha mẹ có cảm xúc lành mạnh và những người có kiến thức về nguyên tắc quản lý hành vi sẽ đạt được kết quả tốt nhất.
Khi nào phải gọi bác sĩ nhi khoa?
Quan sát con bạn cùng với những bé cùng độ tuổi trong khoảng một vài ngày hoặc vài tuần là cách tốt nhất để xác định nếu nó có xu hướng hiếu động thái quá. vì lý do này, những người chăm sóc cho trẻ ở trường mẫu giáo hoặc cô bảo mẫu có thể là nguồn thông tin tốt nhất của bạn. họ có thể cho bạn biết cách cư xử của bé trong một nhóm và liệu nó có hành vi nổi bật nào so với các trẻ khác ở cùng độ tuổi. Dấu hiệu cụ thể của ADHD bao gồm:
  • Khó khăn trong việc tập trung đến các hoạt động mà những đứa trẻ khác ở cùng độ tuổi của nó thích thú
  • Gặp khó khăn trong việc làm theo những chỉ dẫn dù đơn giản chỉ vì không chú ý
  • Bốc đồng, chẳng hạn như liên tục chạy vào đường phố mà không nhìn, dành đồ chơi của trẻ em khác, chạy qua các khu vực không được phép mà không cân nhắc hậu quả.
  • Những hoạt động vội vã không cần thiết, chẳng hạn như chạy và nhảy mà không có thời gian nghỉ ngơi
  • Những thể hiện tình cảm bất ngờ, như khóc, giận dữ la hét, đánh, hoặc thất vọng không hợp lý
  • Liên tục phạm lỗi vì không lắng nghe dù đã được nói "không" nhiều lần
Nếu bạn và những người khác nhận ra một vài trong những dấu hiệu cảnh báo diễn ra nhiều lần, phải tham khảo ý kiến bác sĩ nhi khoa của bạn. các bác sĩ sẽ tiến hành kiểm tra ADHD và sẽ xem xét cho con em để loại ra các nguyên nhân về bệnh lý, sau đó hoặc tiến hành kiểm tra thêm, hoặc giới thiệu bạn đến một bác sĩ nhi khoa hành vi phát triển, tâm lý học, hoặc bác sĩ tâm thần trẻ em cho một đánh giá chính thức hơn. nếu chuyên gia này xác định rằng con bạn mắc ADHD, các bác sĩ hay chuyên gia trị liệu có thể đề nghị một số chiến lược cụ thể cho việc quản lý hành vi của bé và có thể đề nghị bạn tìm hiểu về hệ thống các kỹ năng điều khiển hành vi của chính bạn, sử dụng liệu pháp hành vi/ đào tạo hành vi dành cho cha mẹ (xem thêm phần CÁCH ĐÁP ỨNG, dưới đây)
Việc sử dụng thuốc cũng có thể được đề nghị, tùy thuộc vào hiệu quả của các biện pháp trị liệu hành vi với bé. Trẻ ở tuổi chập chững và sắp đi học thay đổi rất nhanh, do đó những gì có vẻ như là vấn đề hành vi ở một thời điểm sẽ không còn nữa một vài tháng sau đó. Điều quan trọng là phải xem xét những hành vi diễn ra liên tục hơn sáu tháng.
Hãy ghi nhớ rằng thuốc chỉ được sử dụng trong những trường hợp nghiêm trọng, và chỉ sau khi đã thử các biện pháp kiểm soát hành vi của cha mẹ. thuốc ít khi được kê đơn cho trẻ em dưới ba tuổi. Học viện Nhi khoa Mỹ khuyên rằng trẻ em với ADHD nên có một bệnh sử toàn diện, lịch sử gia đình, và phải được khám sức khỏe trước khi bắt đầu điều trị bằng thuốc (đặc biệt, với loại gọi là thuốc "kích thích"). trong một số trường hợp, nếu bệnh sử hoặc kết quả kiểm tra thể chất đáng lo ngại, bác sĩ có thể tư vấn cho con bạn kiểm tra điện tâm đồ (một bài kiểm tra đo lường hoạt động của tim) trước khi kê đơn các loại thuốc này.
Là cha mẹ của một đứa trẻ với ADHD, bạn có thể nghe về phương pháp trị liệu "thay thế", phần nhiều vẫn chưa được chứng minh và một vài trong số đó không hiệu quả. nên Nói chuyện với bác sĩ nhi khoa của bạn trước khi cho con bạn áp dụng bất kỳ liệu pháp thay thế.
Cách phản ứng
Nếu con bạn có  dấu hiệu của ADHD, có nghĩa là bé không thể điều khiển hành vi của chính mình. Trong sự vội vàng và phấn khích của mình, bé có thể dễ gặp bị tai nạn hay phá hỏng các đồ vật. để chấn chỉnh một đứa trẻ hiếu động thái quá, bạn cần phải phản ứng một cách hiệu quả và mang tính xây dựng. Nếu biện pháp của bạn có hiệu quả, kết quả là hành vi của trẻ sẽ được cải thiện. Nếu biện pháp đó mang tính xây dựng, nó sẽ giúp phát triển lòng tự trọng của trẻ và làm cho bé dễ gần hơn. Phần tiếp theo (Biện pháp Kỷ luật hiệu quả- Effective Discipline) cung cấp một số ví dụ về phản ứng có hiệu quả và mang tính xây dựng cho những vấn đề thường gặp ở trẻ em hiếu động.
Điều quan trọng là phải phản ứng ngay lập tức bất cứ khi nào con bạn cư xử không đúng mực và để đảm bảo rằng tất cả mọi người xung quanh phản ứng lại với cùng một cách. kỷ luật có nghĩa là dạy bé cách tự kiểm soát. Nếu được thực hiện có hiệu quả, bạn sẽ ít khi cần phải sử dụng các hình phạt. Không nên đánh hay tát con bạn vì điều đó không khuyến khích nó kiểm soát bản thân mà có thể góp phần tạo nên một hình ảnh tiêu cực và oán hận về phía bạn, đồng thời, cách tiếp cận này nói với nó rằng chẳng có vấn đề gì khi tấn công người khác. Thay vào đó, xác định và chỉ ra những lần con bạn có những hành vi đúng mực ("nhận ra bé đang cư xử tốt"), và học cách chủ động bỏ qua những hành vi sai nhưng không nguy hiểm; phương pháp tiếp cận này có hiệu quả trong tương lai xa. trẻ em với ADHD có thể rất khó khăn để quản lý và phụ huynh có thể cần được giúp đỡ hay huấn luyện để có thể quản lý hiệu quả các hành vi của con em mình.

Sưu tầm từ BanCuaBe.org

BÍ QUYẾT GIÚP BÉ TỰ TIN

Nếu muốn con lớn lên trở thành người tự tin, mạnh mẽ, bạn đừng bao giờ đưa ra các nhận xét có tính chất tiêu cực về bé.

Đây là chia sẻ của Laura St John, một bà mẹ Mỹ 3 con, một nhà báo tự do, đồng thời cũng là người quản lý một doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực giáo dục trẻ trên trang parentables

bi-quyet-giup-tre-tu-tin-de-con-tu-tin-nghe-thuat-lam-cha-me-ky-nang-song-cho-tre-em.jpg
Đừng dán nhãn tiêu cực cho trẻ nếu muốn con tự tin

Nếu bạn muốn con trở thành đứa trẻ mạnh mẽ, tự tin, hãy thận trọng với các nhận xét về bé. Phần lớn chúng ta tự nhiên dán nhãn cho trẻ theo nhiều cách khác nhau: “bé thông minh lắm”, “bé thật nhút nhát”, “bé rất hiếu động”… Đặc biệt, người ta thường dễ gán ghép cho trẻ những đặc điểm tiêu cực hơn là tích cực. Trước khi sinh con, tôi từng chăm sóc hàng trăm trẻ mầm non và tôi rất sốc khi thấy các bậc phụ huynh ngang nhiên dán nhãn cho những đứa con của mình. Tôi nghĩ sẽ không bao giờ làm điều đó.

Những đứa trẻ sẽ phải làm thế nào để thay đổi đặc điểm mà người lớn đã gán cho chúng? Hiện tại, tôi có 3 đứa con rất khác nhau, và tôi biết rất khó khăn để không dán nhãn cho các bé. Tôi đã nhiều lần phải cắn lưỡi mình để tránh việc thốt ra những lời so sánh bọn trẻ với nhau. Và tôi đang sử dụng một chiến lược khá hiệu quả mà cha mẹ tôi đã áp dụng cho các chị em của mình.

Trở lại những năm 1970, cha mẹ tôi có một quyết định thú vị là sinh liền ba cô con gái trong vòng 3 năm. Khỏi cần phải nói, chúng tôi nhận được rất nhiều lời nhận xét mỗi khi đi đến đâu. “Ôi hãy nhìn những cô bé kìa”, mọi người thốt lên sau đó rồi họ bắt đầu hỏi: “Con bé này có vẻ nhút nhát nhỉ”, họ chỉ vào tôi và tiếp đó là: “Nuôi con bé này có vẻ vất vả nhỉ”.

Tuy nhiên, bố mẹ tôi luôn luôn đáp lại rằng: “Cả ba đứa đều ngoan, sáng tạo và thông minh. Chúng tôi thật may mắn”. Bố mẹ tôi đã “đánh lừa” chúng tôi và điều đó đã phát huy hiệu quả. Chị em tôi luôn cố gắng làm sao để bố mẹ mình đúng là những người may mắn như họ nghĩ. Tôi dám chắc rằng, chị em tôi ngày nay có thể trở thành những phụ nữ thành đạt, tự tin, mạnh mẽ chính là nhờ cái nhãn tích cực mà bố mẹ đã dán cho mình thời thơ ấu.

Để con trẻ tự tin, cha mẹ cần lưu ý:

Hãy để cho bé tình cờ nghe thấy những nhận xét tích cực của bạn

Được nghe lỏm những lời nhận xét tích cực về mình của cha mẹ sẽ giúp đứa trẻ mạnh mẽ hơn là được nghe trực tiếp. Bởi vì bằng cách này, đứa trẻ cảm thấy mình được cha mẹ tin tưởng hơn.

Xóa "nhút nhát" ra khỏi từ điển của bạn

Bạn càng phải chú ý nhiều hơn mỗi khi miêu tả bé bằng những từ có thể gây ra cả kết quả theo cách tiêu cực và tích cực, chẳng hạn “nhút nhát”. Khi tôi còn làm giáo viên, các phụ huynh trong buổi đầu đưa con đến lớp thường nói: “Bé nhút nhát lắm” và đứa trẻ sẽ được thể bám đu vào người bố mẹ, cúi đầu xuống và trở nên cực kỳ kém tự tin. Tất nhiên, sẽ có một số dè dặt hơn những đứa trẻ khác nhưng gán cho trẻ đặc tính này sẽ chỉ làm nó thêm thu mình vào trong vỏ ốc và càng khó khăn hơn để phá bỏ sự nhút nhát.

Giúp bé phá vỡ lớp băng trong môi trường mới

Nếu con bạn không thoải mái với những người mới hoặc môi trường mới, hãy cho bé cơ hội thoát ra khỏi vỏ ốc của mình bằng cách khuyến khích bé vượt qua những dè dặt lo lắng. Khi đi cùng bé đến một địa điểm mới, ví dụ công viên, hãy động viên bé nói chuyện với các bạn cùng lứa tuổi và những người lớn khác về những điều cụ thể mà bạn biết là bé rất hào hứng, ví dụ anh chị em của bé, các kỳ nghỉ, món đồ chơi hay hoạt động mà bé rất thích... Sau đó, vào buổi tối, bạn có thể bồi đắp sự tự tin của con bằng cách kể với người bạn đời hay người bạn thân: “Hôm nay, lúc chơi ở công viên, con bé đã thể hiện bản thân thật tuyệt. Bé đã kể với mẹ của một bạn về con chó mới của nhà mình. Em rất tự hào về cách con đã nói với cô ấy”.

Hãy chú ý cả đến những đứa trẻ khác

Hiện tại, tôi phải đối đầu với việc con trai hai tuổi được khen ngợi nhiều quá, ở bất cứ nơi nào chúng tôi đi qua. Những người lạ luôn luôn trầm trồ: “Ôi cậu bé đáng yêu quá”. Và tôi luôn phải chắc chắn rằng anh của bé cũng cảm thấy thoải mái bằng cách nói: “Vâng, cảm ơn anh chị. Cả ba cậu con trai của tôi đều dễ thương, thông minh và tất cả đều ngoan. Chúng tôi thật may mắn phải không?”.

Và tôi biết, cũng như bố mẹ tôi, tôi đang củng cố sự tự tin cho các con mình.

Theo VnExpress